Cô còn chưa bắt đầu đâu, chú Vương lui làm gì chứ?
Lục Kiều nhìn thấy động tác lui về phía sau của một đại lão gia nhịn không được khóe miệng co giật một chút.
Cô thoạt nhìn hẳn không đáng sợ như vậy nha, rõ ràng cô mỉm cười mà, nụ cười kia đáng ra phải có tác dụng giảm bớt cảm xúc khẩn trương của bệnh nhân mới đúng.
Nhưng mà Lục Kiều à, cô mỉm cười quả thật không sai, nhưng ngân châm cô bày ra thật lòng khiến tâm tình bệnh nhân càng thêm khẩn trương.
Đương nhiên, không phải tất cả đều là lỗi của Lục Kiều, dù sao người bình thường nhìn thấy ngân châm sẽ không có cảm xúc phập phồng lớn như Vương Triều Dương.
Bởi vì..
"Khụ khụ, phốc ha ha, Lục Kiều à cháu đừng để ý, chú Vương của cháu có chút sợ tiêm, châm cứu cũng chịu không nổi, ha ha ha!" Ngô Xuân Ngọc nhìn hai người quả thực nhịn không được cười.
Tiểu cô nương vẻ mặt ngây ngốc, còn đại lão gia vẻ mặt sợ hãi, hình ảnh này nhìn cũng quá buồn cười đi.
Đối với chuyện Vương Triều Dương sợ tiêm cũng chỉ Ngô Xuân Ngọc mới biết, người khác cũng không rõ ràng tật xấu này của ông.
Vương Triều Dương nghe được vợ đem tật xấu này của mình nói cho tiểu bối biết, mặt không nhịn được mũi có chút xấu hổ, nhịn không được cho nàng dâu mình một cái liếc mắt: "Em nói gì vậy, anh không phải sợ tiêm, anh chỉ là không quen, đúng, chính là không quen."
Được rồi, đừng ngụy biện, không, đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-trong-van-nien-dai-lam-y-hoc/3415930/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.