Sắc trời hơi tối sầm lại, một thân ảnh từ bên ngoài đi vào đại viện..
"Lão Dương, ông đi khám bệnh về rồi à, sao vậy?" Mấy người bạn cũ vừa nhìn thấy Dương Ái Quốc trở về, lập tức mở miệng hỏi thăm.
Hôm qua Lão Dương bị đau lưng lúc đang chơi cờ với một số bạn cũ, hôm nay Lão Dương không đến nên Lão Trương tiếp quản, mấy người bạn cũ đang chơi cờ ở tầng dưới.
Không có biện pháp, bọn họ đều lớn tuổi, cũng không có sở thích gì khác, chỉ thích chơi cờ đi dạo gì đó.
Dù gì cũng là bạn cũ đã quen biết nhiều năm như vậy, lão Dương trở về bọn họ thế nào cũng phải quan tâm nha.
Nhìn thấy mấy người bạn cũ, trên mặt Dương Ái Quốc cũng lộ ra tươi cười, mang theo mấy thang thuốc đông y mới cắt về, tiến lại gần nói chuyện.
"Không có việc gì, bây giờ không còn đau lắm." Dương Ái Quốc nói xong còn vặn vẹo thắt lưng, bộ dạng lão ngoan đồng.
(*) Lão ngoan đồng: Ông già mà tính tính như trẻ con.
Nhìn thấy động tác này của Dương Ái Quốc khiến mấy lão bằng hữu hoảng sợ, ai nấy vội vàng bảo ông đừng làm loạn, chậm rãi một chút.
"Không có việc gì, tôi đã nói không đau mà, ha ha ha." Dương Ái Quốc khoát tay cười.
Nhìn thấy lão Dương như vậy, mấy người bạn cũ ai cũng tò mò.
Thật hay giả vậy, buổi chiều lúc đi ra ngoài thắt lưng ông cũng sắp không đứng dậy nổi.
Nhưng nhìn lão Dương vừa rồi như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-trong-van-nien-dai-lam-y-hoc/3400111/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.