Sau khi, về đến nhà Tư Niên vẫn còn giận dỗi, Anzasil ôn nhu tắm rửa, chải lông cho cậu cũng không cứu vãn được nữa.
Anzasil xuống nước xin lỗi Tư Niên:
" Anh chỉ đùa một chút thôi, em nào khó nuôi, mà có khó nuôi thì anh cũng sẽ nuôi mà, làm sao mà nỡ bỏ đây?"
Tư Niên miễn cưỡng biến thành người, "lạnh lùng" nói:
" Em mới không bị lời ngọt ngào của đàn ông lừa dối"
Anzasil ôm cậu lại hôn hôn nhẹ mấy cái:
" Anh nói thật đấy, em đừng giận anh nữa, anh thương em lắm"
Đến cuối cùng Tư Niên vẫn bị lừa, cậu tha thứ cho Anzasil.
Sau đó lại vui vẻ cùng Anzasil chuẩn bị đồ đi du lịch.
Bọn họ đã có nhẫn không gian, nên mang đi được rất nhiều thứ.
Khi có nhiều nguyên tinh bọn họ đã mua nhẫn không gian. Các đồ vật không gian rất đa dạng, thứ có kích thước càng nhỏ mà không gian càng lớn thì giá trị càng cao. Hai chiếc nhẫn Anzasil mua lên đến bốn trăm nghìn nguyên tinh, thu nhập hàng tháng của tiệm bánh vào lúc đó hoàn toàn không thể chi trả, Tư Niên biết số nguyên tinh đó là số nguyên tinh Anzasil tích góp trong nhiều năm qua, và cả thêm số nguyên tinh kiếm được từ hội quán.
Lúc đến cửa hàng mua nhẫn không gian, tất nhiên không mua cho Tư Niên, bản thân cậu đã có dị năng không gian, thứ này không có nhiều tác dụng.
Ở nơi này, nhẫn không mang nhiều ý nghĩa, nó đơn thuần là một vật trang sức, và chiếc nhẫn không gian thì chỉ có giá trị cao hơn nhẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-tinh-te-tro-thanh-hai-cau-nho-duoc-yeu-chieu/898900/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.