Tư Niên vờ như không nhận ra điều gì, cậu dừng lại, sau đó xoay người đi vào bếp:
" Em quên cho men ăn, một chút nữa là công sức hai ngày nay đổ sông đổ bể rồi. Anh nhanh đi tắm đi, đừng để bị cảm lạnh"
Tư Niên biết Anzasil có những chuyện không muốn cho cậu nhìn thấy, cậu là đứa nhỏ của hắn nuôi, hắn không muốn cậu phải đối diện với mặt tối của hắn, mặt tối của thế giới. Tư Niên cũng ngoan ngoãn thuận theo, làm loạn lên cũng không có tác dụng gì, cậu không hiểu quy tắc của thế giới này, nên mãi cũng không hiểu được hành động của Anzasil.
Anzasil cảm thấy may mắn, hải cẩu nhỏ nhà hắn còn rất nhỏ, cũng rất dễ lừa gạt cho qua chuyện:
" Em nhanh lên, còn phải ngủ sớm một chút, đã khuya lắm rồi"
Tư Niên gật đầu đồng ý và bước vội vào bếp.
Khi Anzasil từ phòng tắm bước ra, Tư Niên vẫn chưa trở về giường. Anzasil không yên tâm lắm nên đi đi tìm cậu.
Vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy Tư Niên đem một bát canh gừng lên trên cầu thang. Tư Niên ngẩn đầu mỉm cười với Anzasil:
" Em nấu cho anh canh gừng này, anh mau uống đi, đừng để bị cảm lạnh"
Anzasil không ghét vị cay nóng của gừng, nhưng hắn lại không chấp nhận vị đắng của nó, Tư Niên cảm thấy gừng không có vị đắng, nhưng Anzasil luôn miệng nói nó có vị đắng nhẹ, nhẹ nhưng rất khó chịu.
Nhưng hôm nay, Anzasil vẫn ngoan ngoãn uống hết. Sau đó, cả hai lên giường, Anzasil choàng tay ôm Tư Niên vào lòng.
Tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-tinh-te-tro-thanh-hai-cau-nho-duoc-yeu-chieu/898897/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.