Edric nhích qua một bên, hắn nghĩ Keiran muốn ngồi trên đá, nên nhường chỗ, sau đó mới trả lời:
" Một chút vết thương, không có nguy hiểm gì, tôi đã xử lý rồi, vài ngày là ổn"
Mục nhìn bên kia Anzasil ôm Tư Niên thì thầm to nhỏ, bên đây Kieran lại quan tâm Edric, không hiểu thế nào lại cảm thấy có chút tủi thân. Edric chỉ bị thương có một chút, hắn mới là người bị Anzasil đánh thảm nhất, hắn định lên tiếng than vãn đôi câu, nhưng lại thấy Yeltai và Yelki bên kia, nên vẫn không mở miệng được, hắn đã quen lạnh lùng.
Yeltai và Yelki thành đồng đội của mọi người cũng đã không ít ngày, nhưng cả hai bọn họ đều vẫn còn khá sợ Mục, đặt biệt là Yelki, thấy Mục là im thin thít.
Ngày trước, Mục do mới vào đội nên có chủ động nói chuyện với mọi người, nhưng bây giờ thì đã tỏ thái độ thiếu đánh như lần đầu gặp. Mục thật ra cũng không phải ăn hiếp người mới gì, ngược lại còn rất tận tình giúp đỡ bọn họ, chỉ là việc không thích giao tiếp với người mới đã ăn sâu vào bản năng, muốn sửa thì cũng khó, đằng này, Mục lại tùy tính, không sửa được liền không sửa. Không phải tình thế bắt buộc liền yêu chiều bản thân.
Ngày lại qua ngày, bọn họ cũng không biết mình đã ở nơi này bao lâu, Anzasil cũng đã giúp Keiran tiến cấp thành công.
Tư Niên lại cùng Anzasil đi đến chỗ nọ chỗ kia, cây ớt, cây tiêu cũng đã chín, cậu còn tìm được đậu nành, cà chua.
Bọn họ cũng phải học cách uống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-tinh-te-tro-thanh-hai-cau-nho-duoc-yeu-chieu/898893/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.