Tư Niên đã hiểu tại sao Anzasil từ trước đến nay không thích cho cậu ăn dịch dinh dưỡng, chỉ có lần đầu tiên là cho dễ dàng thì ra là vì " ngon hay không thì cũng ăn cho biết" nên hắn mới cho cậu, Tư Niên không vui lên tiếng:
" Anh nuôi em mà. Sau này, anh ăn cái gì em cũng muốn ăn cái đó, anh muốn hại tim, hại não thì để em hại cùng anh"
Anzasil đau đầu nhìn hải cẩu nhỏ, nghe cậu tùy tiện nói như vậy, hắn rất tức giận, phải nằm một lúc mới bình tĩnh lại, nhưng nghĩ lại vẫn là lỗi của hắn. Tính đi tính lại cũng đúng, không phải động vật nhỏ thích bắt chước theo người lớn sao? lỡ sau này cậu lớn lên lại chỉ thích dịch dinh dưỡng cũng không tốt, từ trước đên nay đối với ăn uống hắn không để tâm nhiều lắm, chỉ là không thích đồ tự nhiên, nhưng đồ của hải cẩu nhỏ làm cũng rất ngon, thôi thì nghe theo cậu vậy:
" Được rồi, được rồi. Không phải anh ăn ba mươi lăm năm đâu, ngày trước không phải dị năng giả, lại không có nhiều nguyên tinh nên rất khó mua, anh chỉ sử dụng nó khi dị năng của anh lên cấp ba thôi, lúc có dị năng nó đã không ảnh hưởng nhiều đến thân thể anh nữa. Em đừng học theo, sau này anh sẽ ăn há cảo thôi. "
Tư Niên nhìn hắn nằm yên trên giường, sau đó cũng chịu thỏa hiệp thì rất vui mừng:
" Anh đúng là người anh tốt mà, nuôi em thế này mới đúng chứ. Anh mau chọn đồ ăn đi, em tạm thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-tinh-te-tro-thanh-hai-cau-nho-duoc-yeu-chieu/246616/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.