Sau bữa cơm, Giang Thư Dật chủ động nhận nhiệm vụ rửa bát.
Mặt cô còn chưa dày đến mức ăn xong cơm người ta nấu rồi còn để người ta rửa bát.
Hơn nữa, cô cảm thấy bát mình rửa vẫn rất sạch sẽ.
Giang Thư Dật yên tĩnh bóp xà phòng lên miếng bọt biển, bắt đầu rửa.
Ôn Yểu đứng một bên nhìn cô.
Giang Thư Dật liếc nhìn Ôn Yểu đang đứng bên cạnh, có chút không nhịn được tò mò hỏi: "Cậu vẫn luôn một mình nấu cơm ăn như vậy sao?"
Ôn Yểu không hề ngẩng đầu mà trầm giọng trả lời: "Ừm."
"Vậy hôm nay tớ có ăn hơi nhiều không?"
Giang Thư Dật cúi đầu, mặc dù bữa tối hôm nay cô không ăn no lắm, nhưng cô cảm giác hôm nay mình ăn còn nhiều hơn cả chủ nhà Ôn Yểu. Điều này khiến cô có chút ngượng ngùng, lại có chút lo lắng có phải đã gây thêm gánh nặng cho Ôn Yểu không.
Ôn Yểu liếc cô một cái, giọng điệu không nhanh không chậm, "Chỉ là một bữa cơm thôi, không đến mức đó."
"...Ồ," Giang Thư Dật cũng nhìn Ôn Yểu, gật đầu, "Cảm ơn."
Khi Giang Thư Dật gật đầu, Ôn Yểu phát hiện tóc cô lòa xòa bên bồn rửa.
Ôn Yểu nhìn mái tóc của Giang Thư Dật, dứt khoát vòng tay ra sau lưng cô.
Mùi hương pheromone hoa hồng lạnh lẽo quẩn quanh Giang Thư Dật.
Cảm nhận được hành động của Ôn Yểu như đang ôm lấy cổ mình từ phía sau, tim Giang Thư Dật đột nhiên lỡ một nhịp, suýt chút nữa không cầm nổi chiếc bát đang rửa trong tay, "..."
"Ôn Yểu?"
Giang Thư Dật có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-thoi-cap-ba-cua-bang-son-o/5261589/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.