“Cái thứ chẳng nên thân, còn chưa kết hôn đã tỏ vẻ rồi, người thành phố ghê gớm quá!”
Bà cụ Đường nổi nóng, bà ấy đâu phải đồ ngốc, giáo viên tiểu học thôi mà, có thể bận đến độ nào được? Hơn nữa gặp mặt một lần cũng chỉ một tiếng đồng hồ, buổi tối dành thời gian ra là có thể gặp, rõ ràng là muốn làm lơ bà ấy, ra oai phủ đầu với bà ấy.
“Đàn bà đã là góa phụ rồi còn ra vẻ trước mặt bà đây, hứ, bà đây không nuốt cục tức này được!”
Bà cụ Đường càng nghĩ càng bực, nóng lòng muốn lao ngay vào thành phố, rồi véo lấy tai của đứa con trai út, lệnh cho thằng nhóc ấy chia tay với người yêu.
Cơ mà bà ấy vẫn bình tĩnh lại, bà ấy biết kết quả của việc làm như thế, thế nào cũng rạn nứt tình cảm mẹ con, ngược lại còn khiến cha mẹ An Na đắc ý.
Thím Trương khuyên lơn một hồi, cơn giận của bà cụ Đường vơi đi đôi chút, nhưng ấn tượng của bà ấy đối với An Na đã tụt xuống mức thấp nhất, cha mẹ là kẻ xu nịnh hợm hĩnh thì chắc chắn con gái nuôi dưỡng ra cũng chả khá hơn.
“Cũng chưa hẳn, gặp mặt trước đã rồi nói, nói không chừng ở giữa có hiểu lầm.” Thím Trương khuyên.
“Hừ, bây giờ là nhà người ta không chịu gặp mặt tôi, ra vẻ lắm!” Bà cụ Đường cười lạnh, cũng giận lây lên Đường Mãn Đồng.
Thứ vô tích sự, hại bà ấy phải chịu tủi hờn.
Đường Niệm Niệm quay về thì nghe được chuyện này, cô không có ấn tượng tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-ta-nguoc-tra-lam-giau/5104881/chuong-907.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.