Thím Trương lập tức trợ trận: "Mấy đứa con nít trong thôn dưới quê tôi, cũng không có đói khát như thế, người nghèo chí không nghèo, c.h.ế.t đói cũng không đến cửa nhà khác đòi đồ ăn, không phải ăn mày, con nít tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, tất cả đều cần nhờ người lớn dạy, nếu không sao nói con hư tại cha mẹ chứ!”
"Hơn nữa nói câu không dễ nghe, ch.ó nhà tôi còn không đói khát như thế, ăn no nê ở nhà mình, xưa nay không đến nhà khác ăn, toàn bộ nhờ cháu gái của tôi dạy tốt!"
Bà cụ Đường uống một ly trà, lập tức nối tiếp.
Bà ấy và thím Trương kẻ xướng người hoạ, c.h.ử.i Hà Vọng Đệ đến mức không có cơ hội nói, tức giận tới nỗi lỗ mũi sắp phình rộng.
Các bạn hàng xóm tứ cận đều đến đây, thấy là Hà Vọng Đệ thì không cần hỏi chuyện gì đã xảy ra mọi người cũng biết khẳng định là Hà Vọng Đệ chơi xỏ lá.
"Hà Vọng Đệ, cô chừa chút mặt mũi cho con trẻ với ông Hứa nhà cô đi, suốt ngày vì một chút miếng ăn mà ầm ĩ, nhà cô đâu phải đói!"
Triệu Xuân Mai cảm thấy rất mất mặt, sao bà ta lại là đồng hương với những loại người này, quá mất mặt.
"Nhà ai bị đói thế? Nhà tôi ăn rất ngon, hiện tại là Đường Niệm Niệm ỷ thế h.i.ế.p người, thả ch.ó c.ắ.n con tôi, mà tôi không thể thay con lấy lại công đạo sao?"
Hà Vọng Đệ kéo con cái lớn qua, chỉ về phía chiếc quần bị rách vì bị ngã của cô bé, nói: "Nhìn đi, quần đã bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-thap-nien-70-ac-nu-ta-nguoc-tra-lam-giau/5104876/chuong-902.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.