Lâm Đàm Đàm xuống xe, ngẩng đầu nhìn tòa nhà, tổng cộng có ba tầng, tuy chỉ quét xi măng, không có sơn hay thiếp gạch men sứ, nhưng tòa trước mắt vẫn khí phái hơn những tòa kiến trúc sứt mẻ hay những tòa nhà tạm bợ của xóm nghèo trong căn cứ.
Lầu một được xây vừa cao vừa rộng, có một phòng họp lớn chứa được cả trăm người, ngoài ra còn một phòng họp nhỏ và một phòng khách.
Lầu hai, lầu ba đều là chỗ làm việc, chia ra nhiều văn phòng có chức năng khác nhau: quản trị nhân khẩu, quản lý vũ khí, phân phối vật tư và tài nguyên, phụ trách kho hàng, bảo đảm việc chữa bệnh, cố vấn dị năng, phụ trách chức vụ chức nghiệp, trông coi các chợ mua bán,…
Những văn phòng đó không chỉ được trát xi măng còn được quét sơn lót, cửa sổ cũng là cửa sổ, cửa nhôm, tất cả đều có dạng vuông vức, sáng sủa.
Lâm Đàm Đàm đi dạo trong khu vực này mấy vòng, cảm thấy ngạc nhiên: “Làm tốt quá rồi.” Tòa công sở bên Lữ Kiếm Bình cô từng đến cũng không tốt như vậy.
Diệp Tiêu ở sau lưng cô cười nói: “Sau này nơi đây sẽ là mặt tiền của chúng ta, đương nhiên phải bỏ công sức ra, do thời gian gấp rút, vật liệu cũng có hạn nên miễn cưỡng làm cho dễ nhìn thôi, sau này có cơ hội phải làm tốt hơn nữa.”
Lâm Đàm Đàm nói: “Bây giờ đang trong tình huống đặc thù, như vậy đã tốt lắm rồi.”
Xuống lầu, Diệp Tiêu chỉ vào tòa nhà lớn bên trái tòa nhà trung tâm, đang xây tầng hai: “Đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-mat-the-bao-ve-anh/528736/chuong-83-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.