Hôm nay là ngày thứ hai căn cứ mở cửa, không khí trầm lặng vốn bao trùm lấy căn cứ suốt gần một tháng cũng vì thế mà tỏa bừng sinh cơ, nhất là khi gà và sơn dương xuất hiện và chúng được xác thực là có thể ăn, mở ra hướng đi mới cho nhiều người.
Không tìm được vật tư thì đi săn thú!
Thế là đến tối có rất nhiều người chuẩn bị cho cuộc săn thú ngày mai, lúc này vẫn còn chưa quá tối, phố lớn ngõ nhỏ đâu đâu cũng có thể nghe thấy tiếng người nói rộn ràng và những âm thanh bận rộn.
Diệp Tiêu bước ra từ khu dân cư nhộn nhịp những âm thanh đó, bước vào trong bóng đêm, thỉnh thoảng có người đi qua sát bên anh nhưng lại hoàn toàn không phát hiện cạnh mình có một người khác.
Diệp Tiêu cứ thế quay về biệt thự, không gọi ai giúp đỡ, mọi người trong biệt thự lúc này đều đã ngủ, ai cũng tin tưởng vào năng lực của Diệp Tiêu, dù anh có đi suốt đêm không về cũng không ai lo lắng.
Anh lặng lẽ không một tiếng động lên lầu, về phòng mình, đóng cửa lại, dựa lên tường rồi thở ra một hơi thật dài.
Sau đó anh nhìn miệng vết thương của mình, anh bị thương bên ngực trái, quần áo đã bị đốt trụi và da thịt dính sát vào nhau, anh mặc đồ đen, giờ da thịt cũng biến thành màu đen, máu không chảy nhiều, mạch máu đã bị làm bỏng, máu chảy không ra.
Anh dùng dị năng cắt miếng vải dệt cạnh miệng vết thương xuống, sau đó cởi quần áo, đang nghĩ nên xử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-mat-the-bao-ve-anh/528696/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.