Anh nói, anh làm thếnày cũng là bất đắc dĩ thôi, Khánh Trường, tha thứ cho anh. Anh sợ đếnThượng Hải chứng kiến quyết định của em, sợ một mình đối mặt với em. Anh dàn xếp đủ mọi cách chỉ vì muốn nhìn thấy em một lần, nhưng vẫn đềphòng để mình khỏi tiếp cận. Anh luôn luôn tự kiềm chế. Anh biết chúngmình một khi ngã vào nhau là sẽ không sao tránh được đau đớn rắc rối.Nhưng anh khao khát em không chịu nổi. Né tránh cũng vô ích. Chúng tatuyệt đối không thể bỏ qua nhau. Anh biết em là của anh. Vì anh mà emđến thế giới này, vì anh mà em tồn tại.
Hơn 2 giờ chiều. Ởtiệm cà phê nơi tầng trệt khách sạn, họ ăn bưa cơm đầu tiên trong ngàyhôm ấy. Khuôn mặt cô đỏ bóng lên, mái tóc buông xõa hơi rối. Không nuốttrôi được món gì, chỉ hút thuốc, uống một ly whisky. Anh ăn thịt, uốngrất nhiều cà phê. Anh nói, em nên ăn gì đi. Cô nói, em không muốn ăn.
Không được. Em phải ăn gì vào. Giọng anh kiên quyết, nghe như ra lệnh, rồi gọi cho cô một bát mì kiều mạch.
Anh hỏi, em nghỉ việc, định sống thế nào?
Cô nói, nhận những việc khác mà sống chứ, dịch, viết lách, đằng nào chẳng có lối ra.
Em có cần trợ giúp không? Anh bình thản hỏi.
Cô nhìn anh, nói, em không gặp khó khăn nào về kinh tế cả.
Fiona khen rằng em có tài, nhưng đôi lúc quá ư cố chấp, không biết thỏa hiệpvà dàn xếp. Chắc là em không hợp với giới truyền thông, chỉ chuyên tâmlàm việc của mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172898/chuong-6-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.