Bởi không cách nào ở bên nhau. Bởi yêu nhau. Bởi không muốn dọn ra khỏi căn hộ, biến thành một phần cuộc sống của anh như anh sắp xếp. Anh đành tận dụng công việc để tạo cơ hội đưa cô theo mình, đi lại chóng mặt. Tranhthủ từng chút thời gian để ở với cô. Tháng Mười năm ấy, anh đi Seoulhọp, mua vé máy bay cho Khánh Trường, bảo sang với anh. Họ bên nhau mộttuần ở đó. Quen biết vừa vặn một năm.
Anh yêu cô, buộc phải thuxếp và hi sinh rất nhiều. Để được ăn với cô bữa cơm tối, anh thoái thácchiêu đãi để về sớm. Biết rằng ở nơi dị quốc tha hương này, cô chỉ cóanh bầu bạn. Cô vào nhà tắm soi gương dặm phấn tô son, mặc váy liền tơtằm, vấn tóc, đeo bông tai, theo anh ra ngoài. Quãng thời gian ấy, vìanh mà cô trang điểm, không ngại phiền toán. Trước đây, cô từng mặcchiếc áo chần lông màu đen suốt cả mùa đông, nhưng sợi lông nhỏ màutrắng đâm lia chia ra ngoài cô cũng không lấy làm bận tâm. Trước đây, cô từng là người cố thoát ly thế giới thông qua công việc, qua nhữngchuyến đi và qua niềm say mê đối với chủ nghĩa hành động. Khi yêu đương, cô nhận thức rõ vẻ đẹp của mình. Vẻ đẹp được phản chiếu qua xác thịt và niềm yêu của một người đàn ông.
Nếu anh rời xa, còn lại cô mộtmình, vẻ đẹp này sẽ như giọt sương, bay hơi và biến mất dưới nắng trời.Cô rất hiểu. Anh đang để cô cảm nhận được một cách tồn tại khác trongkết cấu cuộc sống: tồn tại như một người đàn bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172880/chuong-7-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.