Khánh Trường, sao mà em khỏe thế.
Cố chấp và hung hăng chống lại những thứ đang đè xuống mình, đó chính là sức mạnh trong cốt tủy cô, nhưng lại không phải bản tính trời sinh.Giống như thân cây bị chém, ở vết nứt sẽ ứa chất dịch bao bọc vếtthương, để bớt đau đớn, để tiếp tục tồn tại. Đứng trước tình trạng thiếu thốn, thảm thương, mất mát của cuộc sống, nếu không thể chạy trốn hayné tránh, thì đành phải gánh vác, nhẫn nại và khuất phục. Cần tích lũysức mạnh, nếu không sẽ ngã bẹp ra đất, và sẽ bị những thứ đang đè xuốngkia ấn nhồi quất đập. Cho đến khi nát nhão.
Cô đã từng gặng hỏi bà nội, khi nào mẹ quay về. Dần dần thôi hỏi, biếtrằng sẽ không có câu trả lời. Mười năm sau mới gặp lại mẹ lần nữa. Bấygiờ cô còn nhỏ, không thể ngờ tới những sắp đặt của thời gian. Bà nộinuôi dưỡng cô, cha suy sụp bây lâu rồi cũng đến lúc sinh bệnh. Nằm việndài ngày, tiền bạc khánh kiệt, ra viện thì nằm liệt giường ở một cănphòng nhỏ trong nhà. Cứ thế hơn một năm rưỡi thì mất.
Cái chết đến lặng lẽ. Để mất mát và khốn khó cho người ở lại. Vò võ đêmtrường, bà nội khóc đến lả người đi trên ghế, hễ tỉnh lại máy móc bậtdậy, bổ nhào đến bên quan tài kêu gào thảm thiết, liên tục như thế tớitận sáng. Đây là lần đều tiên cô chứng kiến sức mạnh của nỗi đau, nó hàm chứa sự bền bỉ và kích động to lớn. Nhưng Khánh Trường không rơi lấymột giọt nước mắt. Quan hệ giữa cô với cha luôn hờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172871/chuong-7-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.