Cô về Bắc Kinh trước. Rồi lên đường sang Luân Đôn.
Trong lúc chờ đợi, để giết thời gian, cô vào hiệu sách sân bay thì bắt gặp một cuốn sách vừa đưa lên kệ.
Bình thường cô không đọc tiểu thuyết trong nước. Danh mục đọc rất thưathớt, phần lớn lại là cổ thư và khoa học chuyên ngành. Thời gian của đời có hạn, chỉ nên đọc những sách hữu dụng hoặc đúng sở thích. Ngoài rathì đừng đụng đến, đó là quan điểm của cô. Cuốn sách này không đăng ảnhtác giả, không gắn lời giới thiệu, cũng chưa nhuốm màu năm tháng. Tácgiả là một nhà văn bán chạy được chú ý và cũng gây tranh cãi khá nhiềutrong năm ấy. Đây là cuốn sách đầu tay của chị. Gồm sáu truyện ngắn. Tên sách là Lục đoạn.
Còn vài phút nữa thì lên máy bay. Cô tiện tay giở một trang, đọc đề từ của sách. Là thơ Rilke.
Dường như cái gì anh cũng muốn
Bóng đêm vô tận mỗi lần rơi xuống
Ánh sáng khiến lòng run rẩy mỗi bước bay lên.(*)
(*) Trích bài thơ Em thấy đấy, anh muốn quá nhiều (Du siehst ich willviel). Rainer Maria Rilke (1875-1926) là nhà thơ Áo sáng tác bằng tiếngĐức, một trong những nhà thơ lớn ở châu Âu thế kỉ XX. Thơ ông thời kìđầu nhuốm màu sắc của chủ nghĩa suy đồi, một cảm hứng chung phảng phấttrong nhiều tác phẩm của An Ni Bảo Bối.
Lướt nhanh qua cáctruyện bên trong, cô quyết định mua cuốn sách. Đây là tác phẩm cuối cùng viết bằng tiếng Trung mà cô đọc trước khi rời đất nước.
Cô cất sách vào va li. Một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172851/chuong-8-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.