Cô nói, nếu kếtcục là do số phận định đoạt, con người không thể thoát thân bằng bất cứgiả định nào. Cho dù làm điệu bộ trốn chạy, chẳng qua cũng chỉ đánhquanh được một vòng nhỏ để tự phỉnh phờ mình mà thôi. Số phận luôn lặnglẽ mai phục ở những khúc ngoặt, đợi chúng ta húc đầu vào nó. Cho dù chạy trốn được một chặng, vun đắp được một ảo tưởng sống và lừa mị bản thân, tích cực tranh thủ hăng hái chiến đấu, giành lấy thời gian thì cuốicùng, cuộc đời vẫn cứ tường đồngvách sắt như cũ.
Cô nói, tôi đã mất liên lạc với lịch sử của mình, cũng chẳng lưu luyến gì quá khứ. Đến Luân Đôn rồi, triệt để cắt đứt liên hệ với Nhất Đồng, Cầm Dược, với tất cả cố nhân cố sự. Tiềm thức tôi biến tim mình thành một trạm cảnh báo,quan sát và chắt lọc bất kì tư duy hay cảm xúc nào lọt vào, để ảo tưởngbập bềnh vô định như bọt khí trong suốt, sinh ra là tự động vỡ ngay. Coi tất cả là phù vân. Như thế mới tự chủ được.
Tôi đã vấp phảiquá nhiều thời khắc không thể làm theo ý mình, không thể khống chế cảmxúc của mình. Đây là một biểu hiện yếu đuối đáng hổ thẹn.
Nhiều lúc tự hỏi, trên đời này còn ai liên quan đến tôi. Nền tảng cho mốiquan hệ giữa người với người có lẽ là thỏa mãn yêu cầu và ảo tưởng củanhau. Nếu không đạt được thì sẽ phải đối mặt với cô lập, cách biệt, đứtgãy, chia ly, hủy hoại. Con người, tất cả mọi người, chỉ còn cách im lìm dè dặt, sống trên rìa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172843/chuong-8-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.