Sau khi cắt đứt với Thành Trì, cô để Định Sơn bước vào đời mình lần nữa. Đợi cô bình tâm, anh ngỏ lời cầu hôn.
Dĩ nhiên cô cảm thấy rất khó xử. Bèn hỏi, Định Sơn, anh đã quá rõ cuộc sống và con người em, tại sao còn nhắc lại chuyện này.
Anh nói, ừ. Chính vì hiểu rõ, nên anh muốn được chăm sóc cho em.
Anh biết là giữa chúng ta không có tình yêu mà. Chúng ta đâu có yêu nhau.
Hôn nhân là một hình thức liên minh. Anh muốn liên minh với sự chânthực của số mệnh, em chính là sự chân thực đó, Khánh Trường. Có lẽ anhtiêu cực hơn em, nhưng anh biết mình muốn gì, đủ sức trả giá những gì.Em ở bên anh tức là thu hoạch của anh đó. Em giống như một chùm sáng.Khánh Trường, em có sự chân thực.
Anh lại nói, đối với em, anhkhông nuôi ý định chiếm hữu nhỏ nhen nào, cũng không cho rằng mình cókhả năng chiếm hữu em. Anh tôn trọng tính cách và công việc của em, emcó điểm đáng quý. Nhưng về mặt tình cảm, điểm yếu của em là đến giờ vẫnchưa đủ chín chắn trưởng thành. Anh không muốn lúc em suy sụp, bên cạnhlại không có ai nương tựa. Em cứ coi hôn nhân như một chốn nghỉ ngơi sau những giờ mỏi mệt đi. Bây giờ là đúng lúc rồi, anh biết rõ như thế. Anh rất mừng là còn có thể đứng bên em. Đây là quyết định của anh.
Họ đến Cục Dân chính đăng kí. Sáng ngày thu, âm u, mưa lạnh lất phất.Khánh Trường mặc váy trắng, đeo chiếc nhẫn đính viên kim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172835/chuong-9-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.