Xe từ từ bò lên rặng Sùng Sơn. Xóc nảy gần mười tiếng đồng hồ thì đến Cô Nham.
Một thầy giáo ra đón. Họ Phan, khoảng ba mươi lăm tuổi, gầy gò hiềnhậu, da ngăm ngăm đen, đứng đợi ở bến xe gần ủy ban. Thầy là người trong vùng, công tác tại trường tiểu học Xuân Mai đã mười lăm năm, một mìnhdạy ba lớp. Trong trường có một chiếc máy tính được quyên tặng nhưng đãhỏng, thầy cõng xuống huyện sửa rồi lại cõng về. Tín Đắc nhờ thầy dẫnđường cho Khánh Trường. Thầy đã đợi cô một ngày. Hai người đều chưa ăncơm, Khánh Trường đeo cái ba lô leo núi 60L cũ kĩ thường dùng khi đi xa, bên trong là sách vở, quần áo và đồ dùng hằng ngày. Mặc sơ mi trắngquần vải thô đi giày thể thao, tóc dài tết ba dày dặn rồi quấn lên.Phong cách gọn gàng thoải mái, vừa nhìn đã biết là người quen ăn gió nằm sương. Thầy Phan nở nụ cười. Nói, hoan nghênh cô đến đây, Khánh Trường.
Đi hết một đoạn quốc lộ bằng phẳng, xe khách bắt đầu leo núi. Tầng tầng núi như quyển tranh trải ra không thấy tận cùng. Đường đi khúc khuỷu,bên rìa vực sâu thăm thẳm. Xe tiến lên theo hình chữ chi, hết vòng sangtrái, lại vòng sang phải. Màu chiều buông phủ. Hoàng hôn đỏ như máu. Ánh sáng biến ảo trong hẻm núi sâu tít, rọi xuống khoảnh rừng xanh lục.Không hiểu vì sao, ở nơi xa với phồn hoa và văn minh đô thị, heo hút hẻo lánh thế này, Khánh Trường lại cảm thấy cõi lòng thư thái, không cònlạc lối bơ vơ. Tựa như trời sinh cô thuộc về nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172832/chuong-9-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.