Đã rất lâu rồi cô không ra ngoài gặp gỡ tiếp xúc với ai. Không hẹn hò tụ tập.Gặp gỡ, đối với cô, là một hành vi nghi thức. Tắm rửa, búi tóc, thayquần áo chỉnh tề sạch sẽ. Ở Xuân Mai về, cô rất ít đi mua sắm, quần áochủ yếu toàn mặc lại. Trang phục hằng ngày trên núi là quần thô giày vải áo thun cổ tròn. Chiếc áo đen chần lông tả tơi cuối cùng cũng đến ngàytan nát. Trong một lần leo núi, cành cây và gai nhọn đã xé toạc nó ra.
Sắp rời khỏi nhà, cô đứng trước gương, đánh giá lại mình lần cuối. Đãsụt mất hơn bảy cân, gầy gò, nhẹ bỗng, làn da sạm đen, không trang điểm. Áo khoác vải bông, váy nhung kẻ xếp nếp, nền xanh lờ mờ hoa văn cánhén. Giày thể thao. Tóc đã rất dài, gần đến hông, tết thành một đuôi samto rồi vấn lên thành búi. Ngắt một bông hoa vàng trên nhành lạp mai gàivào vành tai. Bó lạp mai to tướng cô mua ngoài chợ hoa, đem cắm trong lọ gốm ở góc phòng khách, chỉ vì yêu thích mùi hương thoang thoảng tronglành của nó.
Đi tàu điện ngầm, rồi lại bắt tắc xi. Quãng đườngrất xa. Lái xe đưa cô đến một khách sạn quen thuộc trên Bến. Vòi phunhình tròn nằm chính giữa sân trước khách sạn năm sao này vẫn hoạt động,tiếng nước tia rào rào. Quán cà phê rộng rãi sang trọng ấm áp, các bìnhthủy tinh lớn cắm đầy bách hợp trắng và tú cầu, tiếp viên mặc đồng phụcđen qua lại như mắc cửi. Tất cả chưa có gì thay đổi. Lần đầu tiên tớiđây là một đêm mùa đông năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172814/chuong-9-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.