Lần cuối cùng, cô gửi thư điện tử cho nhà văn:
Có một số nơi, không muốn đi nữa, giống như có một số người, không gặpđược nữa. Không phải tại người ta biến mất hay không thể tới tận nơi, mà là trong kí ức, nơi ấy đã trở thành dấu hiệu của chấm dứt. Nó đóng góiquá khứ và lịch sử. Nếu thử vén một góc nhỏ lên, xé rách ra, dốc hết nội tạng bên trong, người ta sẽ kinh hãi. Đây là một điều cấm kị, nên từ bỏ là tốt nhất. Giống như một dạng niêm phong. Cùng lúc chết đi, là cơ hội sống đời mãi mãi.
Bởi thế, Xuân Mai diệt vong làm ý muốn tìmkiếm nguồn gốc lại hồi sinh một cách mạnh mẽ trong tôi. Tôi rời khỏichâu Úc, vẫn làm tình nguyện viên, theo một nhóm nghiên cứu nhân loạihọc tiến sâu vào vùng núi nằm giữa biên giới Nepal và miền Nam Tây Tạng. Ở trong hẻm núi cao hơn mực nước biển đến cả ba ngàn mét, có một quầnthể người Bottiaei(*). Tôi tra tài liệu mới biết, giữa họ và những người Xuân Mai đã biến mất trong trận động đất năm xưa có mối quan hệ huyếtthống xa xôi mà bí ẩn.
(*) Một dân tộc cổ phân bố ở Macedonia trước Công nguyên, giờ đã diệt vong, cũng không để lại nhiều dữ liệu.
Theo nhóm nghiên cứu đi dọc bờ sông nở đầy hoa đỗ quyên, xuyên qua giữa các ngọn núi phủ tuyết trắng của dãy Hy Mã Lạp Sơn, sang mé bên kia,đến một thôn làng chắc hẳn ở nơi cao nhất và sống tách biệt nhất với thế giới.
Lưu lại ngôi làng một tháng. Khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172787/chuong-10-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.