Nếp sinh hoạt biến động là thách thức đối với cá tính và thói quen của hai người, nhưng họ vẫn yêu nhau đằm thắm.
Đêm khuya, người đàn ông nằm nghiêng mà ngủ, ôm chặt lấy cô, trán ápvào má cô, hơi thở lìm lịm nồng nàn. Nơi cổ tỏa ra mùi hương đặc trưngcủa anh, hỗn hợp từ nước hoa và thịt da tinh sạch. Cho dù ngày ngày ởbên anh, cô vẫn háo hức cảm nhận hơi hướm của sự hiện diện rõ rệt này.Luồn lách khuếch tán, thấm vào tâm phế. Họ yêu thương và khao khát nhaubằng tâm hồn thiếu niên, mỗi ngày qua là một ngày thấy nhau mới mẻ. Côngắm rìa tóc pha sương trên hai thái dương anh, bên trên còn đen, bêndưới đã bạc, sắc trắng này sẽ lan dần ra, cho đến khi anh biến thànhngười đàn ông năm mươi tuổi.
Anh đang già đi, Đã sống chung với nhau, anh cũng không giữ kẽ nữa, cứ thế bộc lộ hết nhưng khía cạnh mong manh, lưỡng lự, rúm ró, hãi hùng. Anh không còn là người đàn ông mạnhmẽ uy thế hơn cô mười ba tuổi, sẵn sàng dẫn đường ban phát bảo vệ nữa.Ngược lại, anh dần dần biến thành cậu bé của cô, cần cô bầu bạn chăm sóc thứ tha phù hộ.
Nằm trong bóng tối, cô âm thầm thương xót. Tựhỏi mình, cô có yêu anh không? Cô ngắm khuôn mặt anh, đưa tay vuốt vevầng trán và tóc mai, tự trả lời, có chứ. Yêu anh, là phải yêu hết cáccấu thành của sinh mệnh anh, không thể chỉ lọc lấy thứ mình cần được.Yêu sự mạnh mẽ, phải yêu cả yếu đuối. Yêu sự dồi dào, phải yêu cả thiếusót
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172781/chuong-11-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.