Cô kể với Tống cả những câu chuyện quákhứ chưa từng kể với Hứa Thanh Trì. Chưa kể với bất cứ ai. Đối với cô,lịch sử không chỉ là kí ức qua thời gian, mà còn là lương thực tiêu hóatrong cơ thể. Kết cấu của cô được ghép từ những khối đen do đau đớn,thiếu sót, ly biệt và tử vong phân giải ra. Sự tồn tại của cô là minhchứng hoàn chỉnh cho sự tồn tại của những chuyện cũ ấy.
Cô kể, vào năm cô mười hai tuổi, bà nội phát bệnh tim, ra đi trong giấc ngủ.
Bà nuôi nấng cô rất nhiều năm. Cô học được ở bà khía cạnh chất phác đôn hậu. Bà rất yêu thương cưng chiều cô, thi thoảng làm trứng vịt bắcthảo, bà đều đợi Khánh Trường ăn hết, bản thân chỉ lấy phần tương sótlại để trộn cơm. Trong tương có vụn trứng, bà không muốn lãng phí. Những tiểu tiết này, Khánh Trường chưa bao giờ quên, vì thế ở cô hình thànhtấm lòng ấm áp dành cho mọi người, biết nghĩ cho người khác, nhường nhịn phần lợi cho người khác, cố gắng không tăng thêm phiền phức cho ai. Bànội có tính cách cứng cỏi, xưa nay chưa bao giờ oán trách, cũng khôngrút lui trốn tránh. Đã gánh vác trách nhiệm là luôn gắng sức. Trong khiđó cha mẹ Khánh Trường, như cô cảm thấy, đều là những đứa trẻ bừa bãi và hư hỏng.
Họ chỉ nhìn thấy họ trong thế giới này. Họ khăngkhăng tiến tới để đạt được mục tiêu của mình cho dù phải giẫm lên vếtthương của người khác. Tính cách ngạo mạn đó, Khánh Trường cũng kế thừaphần nào. Bất kham ích kỉ cuối cùng sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172764/chuong-11-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.