Vào mùa thu năm ba mươi ba tuổi, lại một lần nữa Khánh Trường đăng kí kết hôn.
Không hiểu vì sao, các cuộc hôn nhân của cô đều đến rất chóng vánh.Những người đàn ông chọn lựa cô, chỉ vừa ở bên đã đưa ra quyết định. Cólẽ họ là thành phần tạo nên một tổ hợp khoan dung với cô. Như Fiona từng nói, Khánh Trường, ai bên em đều sẵn lòng trả giá vì em.
Hônlễ rất đơn giản. Một bữa tiệc nhỏ tổ chức trong biệt thự, mời bạn bè đến uống sâm banh, nghe nhạc sống, có người hát vài ba đôi nhảy. Sau đó cắt bánh cưới, chung hưởng niềm vui.
Fiona đến dự, ngỡ ngàng nói,Khánh Trường, giấc mộng nhiều năm không thành của chị, em lại dễ dàng có được, vì sao. Chị thực tình không hiểu. Em thu mình, lỗi thời, cứngđầu, không hòa nhập, em hơn chị chỗ nào chứ, mà đàn ông toàn thích em.
Dĩ nhiên đây chỉ là những lời nửa thật nửa đùa, Fiona thành tâm cầuchúc cho hạnh phúc của cô. Đồng thời cũng mang đến một tin mới, HứaThanh Trì cuối cùng đã ly hôn, cưới Vu Khương và đưa cô về Vancouver. Họ vừa có một cặp sinh đôi. Phùng Ân Kiện nuôi cả ba đứa con, bây giờ sống ở New York…
Thì ra anh đã buông tay thật.
Cô nhớ lạianh từng nói, với phần lớn đàn bà, anh tiêu khiển, chỉ có hai người đànbà, anh sống cùng. Cuộc sống chẳng có gì hay, cũng chẳng có gì dở. Nó cứ trôi đi như thế, duy trì trật tự, không gây tổn hại là được. Nhưng anhvới em, thì là yêu đấy. Ha, cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172758/chuong-11-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.