Cha của Tần Yến Phảng đang ở trong cửa hàng 4S, ông chú ý đến chiếc X. Tiệm sửa xe gọi điện thoại cho ông báo đã sửa xong chiếc xe của ông, còn đề nghị ông sau khi lái thêm 60km nữa thì lái thẳng tới trạm phế liệu luôn.
Buổi chiều Tần Yến Phảng gọi điện cho Từ Phong nhờ anh đi lấy xe giùm ba Tần. Từ Phong đang rảnh rỗi, chưa kể đang ăn nhờ ở đậu nhà người ta nên ngay lập tức nhận lời tới tiệm sửa xe nhận xe thay.
Xuống xe buýt đi một đoạn, thấy mặt tiền tiệm sửa xe từ xa, một vài chiếc xe đậu bên trong, ngoài cửa tiệm. Từ Phong nhìn qua là biết ngay chiếc xe của ba Tần đang ở trước cửa, màu sơn xanh của xe đã tróc đến thảm thương. Thành thật mà nói, nếu không trải qua chín chín tám mốt kiếp nạn thì cái xe này không thể trở thành thế này được. Chiếc xe đúng y như mô tả của Tần Yến Phảng: chỉ cần nhìn qua là biết nó là chiếc xe nào. Từ Phong đi vào tiệm, một người đàn ông da ngăm đen ngẩng đầu đón anh, nhìn dáng vẻ chắc là ông chủ tiệm. Từ Phong chỉ chiếc xe bên ngoài, nói “Tôi tới lấy xe”
Ông chủ vẻ mặt xin lỗi “Anh bạn trẻ, ngại quá, xe của cậu đã sửa xong rồi nhưng tôi đang bận nên chưa kiểm tra tổng thể lại”. Nói rồi chỉ mấy cái ghế nhựa trong góc “Hay là cậu ngồi chờ một lát, tôi lập tức cho người kiểm tra lại, không lâu đâu”
Từ Phong không vội, anh đáp đồng ý, kéo cái ghế nhựa xanh trong góc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/67832/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.