Hai người đứng đối diện ánh mắt giao nhau, Từ Phong cao hơn người kia nửa cái đầu, dáng người cao thẳng tắp, bề ngoài đẹp đẽ, miệng chứa ý cười, trong mắt cũng có ý cười, nhìn không ra là hiền hay dữ.
Lý Lâm Phi thì trừng đến mắt muốn rớt ra ngoài, có thể thấy anh ta thật sự hận Từ Phong.
Những người trong phòng xem trò hay đủ rồi thì tiến tới kéo Lý Lâm Phi sắc mặt xanh mét về chỗ cũ. Nhà họ Từ có sự nghiệp lớn, Từ Phong không theo họ chơi bời, khi anh nói chuyện nghiêm túc thì ầm ĩ nữa không tốt. Đừng nhìn cả đám ăn chơi trác táng, chỗ vui nào nên đi, ai là người có tiếng nói, tất cả đều tự hiểu rõ. Tiền bạc, quyền lực cho người ta tự tin với khí thế, cũng là kiểu phân biệt theo kim tự tháp.
Ngực Lý Lâm Phi phập phồng dữ dội, có người kéo anh ta, hắn đứng yên không nhúc nhích, trừng mắt như muốn dùng ánh mắt giết chết Từ Phong, kéo lần nữa, vẫn đứng yên phô trương thanh thế, kéo lần thứ ba mới theo người bạn quay lại bàn.
Trong gương chỉ còn Từ Phong với Lương Xuân Vũ, Từ Phong liếc mắt xuống, lòng bàn tay từ bả vai cô hạ xuống, khung xương rất mỏng, đầu vai cách lớp vải áo tỏa ra hơi ấm trên lòng bàn tay anh. Anh lặng lẽ buông tay.
Cả phòng im lặng, mọi người nhìn nhau xấu hổ. Trịnh Miểu nhận ra, hối hận vì đã kêu Lương Xuân Vũ lên đây, anh ta cũng phản ứng lại kịp thời, giơ chén rượu “Thôi, con gái da mặt mỏng! Việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/67827/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.