Lương Xuân Vũ dọn sạch trái cây trên bàn xong thì cũng tới giờ cơm trưa, công ty bọn họ khá thoải mái, bản thân ông chủ Trịnh Miểu cầm đầu không làm việc đàng hoàng, đi làm nhiều người tới trễ, tan tầm thì không hề có ai về trễ.
Mới ra khỏi cao ốc vài bước, hình như có người kêu cô. Cô dừng chân gỡ tai nghe ra, nhìn quanh quất.
“Ê, cô đó, cô bé, nhìn bên này, trái! Bên trái!
Lương Xuân Vũ nhìn bên trái thấy ông chủ của cô, Trịnh Miểu, giữa nắng mặt trời chói chang thò đầu ra cửa xe ngoắc cô “Lại đây, bên này nè”.
Lương Xuân Vũ bước tới.
Chiếc xe Trịnh Miểu đỗ trên lối đi bộ có bậc thang, hai bên trái phải đều có hai chiếc xe, phía đuôi xe 3 chiếc xe gần như chạm vào nhau. “Cô bé, tới đây” Trịnh Miểu một tay cầm vô lăng, một tay để trên cửa sổ xe “Tôi lái xe, cô nhìn đằng sau đừng để đụng vô xe của người ta”
Lương Xuân Vũ gật đầu, bước xuống bậc thang. Trịnh Miểu chậm rãi di chuyển, đuôi xe bắt đầu nhích tới nhích lui trong không gian nhỏ hẹp, trái 1 chút, phải 1 chút, nhìn rất khó khăn.
“Bên trái” Lương Xuân Vũ hô nhỏ, Trịnh Miểu đánh lái qua trái, không cẩn thận lắm.
“Ngừng” Lương Xuân Vũ vội ngăn lại “Bên phải, lui về sau”
Trịnh Miểu vội quay vô lăng, thân xe không kiểm soát được trượt một chút, Lương Xuân Vũ vội hô lên hai tiếng, xe dừng lại, đầu xe đã gần chạm tới đầu xe bên kia. Ba chiếc xe tạo thành một góc rất khó, muốn di
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/67821/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.