Nỗi đau thương to lớn chưa kịp ập tới, cô y tá từ cửa sổ đã vỗ vỗ cửa sổ gọi to lên “Này, chàng trai, tờ kết quả đó không phải của cậu. nhầm rồi, cái này mới là của cậu”. Ngay sau đó lại hét lên với bên ngoài “Xếp hàng, xếp thành hàng một đi, nếu không lại nhầm lẫn nữa”
Từ Phong nhận tờ kết quả của mình nhìn: Viêm sưng phổi
Hơn nửa ngày sau mới thở ra một hơi dài.
Anh chạy tới cửa thang máy tay cầm tờ giấy kết quả, đợi vài giây rồi đột ngột quay lại, lao xuống bằng cầu thang bộ. Cầu thang hình xoắn ốc với mấy trăm bậc thang, mỗi bước đi xuống đều cảm giác được niềm vui sướng to lớn tràn ngập trong cơ thể. Mấy bước cuối cùng, anh nhảy xuống, chạy tới chỗ Lương Xuân Vũ, không để cô kịp phản ứng đã nhấc bổng cô lên xoay vài vòng. Lương Xuân Vũ ôm cổ anh, ngay lập tức hiểu ra, bật cười vui vẻ. Trong sảnh nhiều người qua lại quay qua nhìn cũng mỉm cười.
Cái chết tất nhiên là không tới. Suy nghĩ cẩn thận về tình yêu, tình thân, tình bạn, giống nhau đều là trải qua thời gian, bất kể cuối cùng nó hình thành như thế nào, ký ức luôn kéo dài, niềm vui và nỗi buồn đều bắt nguồn từ thế giới này.
Lần này sợ bóng sợ gió khiến trái tim luôn thấp thỏm, Từ Phong không oán giận, kết quả tốt, anh càng không trách móc, thậm chí còn rất ngoan ngoãn. Vị bác sĩ già nhìn quen cảnh này, bình tĩnh như lúc trước khi ông tuyên bố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008794/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.