Làm sao mà cái cây gậy thọc *ứt luôn cứ tới lúc quan trọng là lại xuất hiện - điện thoại của Lương Xuân Vũ reo lên. Cô đẩy Từ Phong ra, đỏ mặt trốn tránh. Cô nhảy tránh khỏi lu nước, cố gắng lấy lại bình tĩnh cầm điện thoại lên “Em phải đi”
Từ Phong vẫn đang thở hổn hển vội vàng ôm chặt Lương Xuân Vũ từ phía sau “Tiểu Xuân, em có giận không?”
Lương Xuân Vũ nhìn xuống mà cũng không biết phải nhìn đi đâu “Em không giận…”
Từ Phong không tin, anh đưa tay muốn nâng mặt cô lên nhìn thử, vừa chạm tay vào đã thấy như chạm vào những quả trứng gà nóng bừng. Cô hất tay anh ra, nghiêng mặt qua một bên tránh. Từ Phong cười, lúc này cũng không cố nhìn mặt cô nữa.
Cô bước ra cổng, nghe tiếng anh kêu sau lưng “Em lái xe cẩn thận…”
Lương Xuân Vũ mặt đỏ tai hồng quay trở lại phòng ăn.
Trịnh Miểu đang uống rượu rất vui vẻ, nhìn thấy Lương Xuân Vũ thì reo lên “Tiểu Xuân, cô uống rượu hay sao mà đỏ hết mặt mũi lên vậy! Ai dà, uống rượu thì không thể lái xe…”
Lương Xuân Vũ cũng biết mình hơi hoảng hốt nhưng đã rời khỏi “nơi nguy hiểm” nên cô vẫn bình tĩnh trả lời “Tôi không uống rượu”
“Không uống mà nhìn cô xem” Trịnh Miểu nhíu mắt đánh giá cô, bật cười “Không phải gặp dê xồm chứ?”
Lương Xuân Vũ lắc đầu ngồi lại chỗ của mình.
Cơm no rượu say, bao lì xì cũng tranh xong, mọi người đứng lên chào nhau ra về. Trịnh Miểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008764/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.