Phải nói rằng can đảm là nền tảng cho việc thay đổi. Không tin thì cứ nhìn Từ Phong xem.
Thiên thời địa lợi nhân hòa, 3 yếu tố hợp lại cùng lúc làm cho sự can đảm và thẳng thắn của anh bùng nổ, mặc dù có thể bị từ chối, anh vẫn muốn thổ lộ lòng mình. Hơn nữa đối mặt với Lương Xuân Vũ thì việc bị từ chối cao hơn là khả năng được chấp nhận.
Tận đáy lòng Lương Xuân Vũ cũng mơ hồ đoán được tình cảm của anh, nhưng cô không ngờ anh lại nói ra vào lúc này. Lời Lữ Tố, lời cảnh cáo của Hà Giai Chanh, cô cẩn thận suy nghĩ, hai người nói đều không sai. Có điều quyết định là ở cô, nói cho cùng, cô là chính mình.
Tại cái đình trú chân nơi thế giới đầy màu sắc này, anh đã trao cho cô một tấm thiệp mời, và cô nhận lấy, vì cô cũng thích nó.
Trước kia cô không thích chơi đàn tỳ bà, mẹ cô cũng không ép buộc cô. Bà nói “Con có thể không học nhưng phải biết lắng nghe. Mẹ không phải muốn dạy con đánh đàn, chỉ muốn con hiểu, trên đời này sự tao nhã và thô tục, xấu đẹp tồn tại cùng nhau, là con người, con phải có thái độ, chính kiến của riêng mình”.
Cô nghĩ: nếu cuối cùng mình sẽ mất đi điều này, sẽ đau lòng, nhưng mình vẫn là chính mình.
Cô gái nhỏ này suy nghĩ được như vậy, có thể thấy tâm tư cô thẳng thắn đến mức nào.
Từ Phong xứng đáng là của cô, ai bảo anh để mắt đến cô làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008762/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.