Một nam sinh mặc áo khoác đỏ đi xe đạp, xe chạy vào chỗ phơi bún gạo đâm ngã liên tiếp mấy giá gỗ trắng dùng để phơi bún làm bún trắng xóa đổ ụp xuống đất. Mấy người đang ở gần đó thấy bún nhà mình bị đổ nên hét to lên, vội vã nhào tới định tính sổ cậu nam sinh đó. Cậu nam sinh biết mình gây chuyện lớn, không dám quay đầu lại mà cuồng chân đạp xe, trên đường chạy còn đâm lung tung mấy người né không kịp, nguyên một đoạn đường tiếng la hét, chửi rủa vang lên ầm ĩ.
Nam sinh mặc áo khoác đỏ đó chạy đến ngã tư lao đến gần bậc thang bên lề đường, ở đó có một con mèo nhỏ đang nằm. Hà Giai Chanh chạy theo chiếc xe đạp đang chạy như bay kia liếc mắt nhìn thấy chú mèo đó.
Mèo đó là cục cưng của bà ngoại Hà Giai Chanh, bà thân thiết với nó còn hơn Hà Giai Chanh, suốt ngày ôm nó trong ngực gọi “Cục cưng ơi cục cưng à”, lạp xưởng, cơm thịt gì ngon lành cũng đút cho nó. Con mèo lông vàng đó ăn suốt nên mập ra, càng mậpthì lại càng lười, giống mèo này vốn đã dễ béo nên cái bụng nó ngấn mỡ, lúc đứng thẳng lên có khi còn không thấy được chân. Trông chờ một con mèo mập lười biếng một bước không thèm đi như vậy trước sự nguy hiểm trước mặt tự nhiên lại nhanh nhẹn lên là chuyện không thể, cả người nó núng nính thịt, cơ thể yếu ớt. Nam sinh đó lao xe tới không hề phát hiện ra con mèo mập đó, bánh xe đè
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008752/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.