"Khó chịu sao?"
Tiểu Thảo có thể cảm giác tay của Phong Uyển Nhu đang dùng sức quấn lấy cổ của mình, làm nàng có chút thở hổn hển. Mà độ ấm từ đầu ngón tay truyền đến cũng nóng kinh người, làm gia tăng nhiệt độ cả cơ thể.
"Không......"
Phong Uyển Nhu than nhẹ một tiếng, hai chân cuộn tròn, không ngừng cọ vào người Tiểu Thảo. Lông mày xinh đẹp tuyệt trần nhíu lại gắt gao, toàn bộ thân mình như bị lửa thiêu đốt đến khó nhịn.
Giờ khắc này nàng nghĩ tới thật lâu trước kia, đến hôm nay đã trở thành sự thật, thế nhưng cảm giác khó có thể mở miệng kêu lại tra tấn nàng khiến cả người khó chịu. Mà Tiểu Thảo đang áp trên người nàng lại không biết nặng nhẹ tùy tiện phóng hỏa còn dám hỏi nàng 'Khó chịu sao?'. Đợi đổi lại là nàng ta thử xem rồi sẽ biết!
Không khó chịu thì tốt, Tiểu Thảo nghe xong an tâm tiếp tục làm bậy, hôn liên tiếp lên hai khỏa no đủ tuyết trắng. Tiểu Thảo lúc trước cũng xem qua H văn, người ta hay bảo khi hôn lên bộ ngực đều sẽ cảm nhận được mùi sữa. Nhưng vì cái gì nàng đã cố gắng mút hết sức vẫn không thấy mùi sữa đâu? Bất quá vẫn hoàn hảo, vẫn là có mùi hương, là mùi của quả vải quen thuộc trên người Phong Uyển Nhu. Không nồng đậm, cũng rất mê người, không thể kém mùi sữa bao nhiêu.
"Rất thơm."
Tiểu Thảo vốn là hài tử thành thật, ngày thường ngoại trừ hay nói dối với Phong Uyển Nhu, nàng không bao giờ giấu diếm ai cái gì. Hiện tại người nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-thien-lai-lieu-tuu-dang-dang/1365274/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.