"Ha ha ~"
Phong Uyển Nhu nhìn Tiểu Thảo liền nở nụ cười, Tiểu Thảo vừa nhìn đã cảm thấy thật buồn bực, mình buồn bực như vậy, Phong tổng cư nhiên còn cười.
"Tiểu Thảo."
Phong Uyển Nhu nhẹ nhàng kêu tên của nàng. Hai ngày này, không ngắn cũng không dài, nhưng nỗi nhớ lại khiến nàng cảm thấy bị dày vò hơn bao giờ hết. Trước kia không có Tiểu Thảo, đối với Phong Uyển Nhu mà nói đi công tác bất quá là chuyện nhỏ. Dù sao Phong Đằng không giống Thánh Hoàng, mà nàng lại càng không phải Tiêu Mạc Ngôn, đã trải qua gió táp mưa sa đến mức có thể ở văn phòng sơn móng tay, Phong Đằng có rất nhiều sự tình cần nàng một tay xử lý. Mà hiện nay, vì có Tiểu Thảo hết thảy đều trở nên không giống với lúc trước. Từng một lòng với công việc nhưng hiện nay nàng phát hiện mình không thể rời xa Tiểu Thảo, dù chỉ một chút cũng sẽ rất nhớ. Phong Uyển Nhu biết chỉ có Tiểu Thảo, chỉ có hài tử ngây ngốc này có thể giúp nàng buông tay hết thảy công việc, sống cho bản thân mình hơn.
"Làm gì?"
Chưa ăn no nên tâm tình Tiểu Thảo không được tốt, lại còn vì phỏng đoán Phong tổng không thích mình như vậy nên Tiểu Thảo chỉ biết chu miệng, bày ra một bộ dạng tức phụ chịu ủy khuất.
Phong Uyển Nhu bình tĩnh nhìn Tiểu Thảo, trên mặt mang theo ý cười không rõ ràng.
Dựa theo thói quen, không thấy Phong Uyển Nhu quan tâm mình, Tiểu Thảo lặng yên ngẩng đầu nhìn nàng. Nhìn thấy Phong Uyển Nhu đang cười, liền sững sờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-thien-lai-lieu-tuu-dang-dang/1365271/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.