"Ta còn mua cho nàng mấy thứ khác nữa." Hắn từ trong tay áo lấy ra một gói nhỏ bọc trong khăn tay đặt lên bàn, đang định mở ra thì nhìn thấy một vật trên bàn, ngẩng đầu hỏi: "Đây là cái gì?"
Vệ Trăn nói: "Là miếng bảo vệ tay và t.h.u.ố.c kim sang ta mua cho chàng. Ta nghĩ chàng dùng t.h.u.ố.c tốt hơn thì vết thương trên người cũng sẽ mau lành hơn."
Nàng cầm miếng bảo vệ tay đeo cho hắn: "Chàng thử xem có vừa không, trên miếng bảo vệ tay có dây, có thể thắt chặt lại."
Ánh mắt Kỳ Yến khẽ động, nhìn hành động của nàng: "Thật ra nàng không cần…"
"Ta biết." Vệ Trăn nói trước, nàng ngước đôi mắt như hồ nước thu lên: "nhưng ta chỉ muốn mua cho chàng, không nghĩ gì khác. Chàng còn mua gì nữa, cho ta xem đi."
Kỳ Yến nói: "Một đôi khuyên tai và son môi."
"Sao lại mua mấy thứ này?"
Kỳ Yến nhìn nàng, nàng mặc chiếc váy vải thô, không đeo bất kỳ món trang sức nào, tóc đen chỉ dùng dây buộc đơn giản thả phía sau. Từ khi theo hắn bôn ba, nàng không có thời gian chăm sóc dung nhan. Hắn biết nàng không trang điểm, cũng tự có một vẻ đẹp quyến rũ, nhưng nữ nhân sao lại không yêu cái đẹp chứ? Hắn đưa thỏi son môi qua, cũng không biết nàng có thích màu này không, lo lắng hỏi: "Đẹp không?"
Vệ Trăn mở nắp, cười rạng rỡ: "Chàng giúp ta thoa đi."
Kỳ Yến thấy nàng như vậy, biết chắc là nàng hài lòng, hắn nâng ngón tay khẽ chấm một chút son môi đỏ tươi, từ từ thoa lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-son-tu-mong/4802961/chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.