Tiểu sư muội cũng không nguyện ý cho Tang Tinh Hà một sắc mặt tốt. Hai ngày trước còn gọi nàng là con nhóc hề, hiện tại cũng biết gọi nhũ danh của nàng, hừ, đã trễ.
"Đại sư huynh, huynh đừng giả bộ hồ đồ nữa. Hôm qua huynh ở Xuân Phong Các uống Hoa Tửu cả một ngày, cả thành đều biết, đều nói Đại sư huynh là kẻ bội bạc phụ lòng đáng ghét nhất." Mấy câu phía sau kia là nàng tự mình thêm vào, dù sao trong lòng nàng cũng thấy chính là như thế, "Nếu như huynh còn không đi theo Thân Giác nhận lỗi, ta cũng sẽ không để ý tới huynh nữa, ta sẽ cùng Thiên Tùng dọn ra ngoài ở."
Tang Tinh Hà nghe tiểu sư muội nói xong, vẫn như cũ cảm thấy đại não vô cùng hỗn độn. Hiện tại tất cả ký ức của hắn đều có chút mơ hồ, hắn nhớ rõ hình như là mình giết Ngộ Từ, nhưng sau đó thì cái gì cũng không nhớ được. Đến nỗi những lời mà tiểu sư muội nói đó, hắn ngay cả một chữ cũng nghe không hiểu, cái gì gọi là hắn ở Xuân Phong Các uống cả một ngày Hoa Tửu, Xuân Phong Các lại là chỗ nào nữa?
"Ương Ương, muội...... Rốt cuộc muội đang nói cái gì vậy?" Tang Tinh Hà xoa đầu chậm rãi ngồi dậy, mà vừa mới ngồi lên, hắn liền phát hiện quần áo trên người mình không chỉ có mùi rượu nồng nặc, còn có mấy dấu vết màu đỏ khả nghi, dấu vết này hình như là dấu son môi.
Này?
Hắn nhíu mi, thần sắc trở nên có chút khó coi, người nào dám ở trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xu-ly-van-nhan-me-mot-tram-loai-phuong-phap/527676/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.