Kể từ hôm mua sắm về cuộc sống giữa 2 người trở về như cũ vẫn tránh nhau khiến bà Dương khó chịu. Bà đã đi chùa để cầu nguyện cho 2 người nên duyên nhưng không hiểu sao kể từ lúc từ chùa về khoảng cách của 2 người dường như đã xa cách hơn.
Lúc đầu bà Dương rất muốn nghe theo lời bà lão già sẽ không nhúng tay vào chuyện của 2 người nhưng thấy không có tiến chuyển nên bà quyết định phải nhúng tay vào nhưng bà phải chờ đồng miinh của mình về không ai khác chính là Băng Thủy.
Sáng hôm sau.
Hôm nay không hiểu sao cô rất muốn ăn những chiếc bánh ngọt tươi ngon của cửa tiệm gần hắc đạo. Chỉ cần nhìn thấy chúng là cô không thể kìm nén được.
- Bà chủ! Cháu lại đến rồi đây.
Nghe giọng nói quen thuộc, bà lão tóc bạc phơ đeo kính trên mặt đã khá nhiều nếp nhăn. Nhìn bà có vẻ đã tám mấy tuổi. Bà mỉm cười hiền từ trả lời.
- Bé con! Cháu đến rồi hả?
Cô đặt chiếc ví xuống rồi ngồi lên ghế cạnh bàn thanh toán mà chờ bà mang phần bánh mà mình thường ăn ra. Mặc dù đây là quán nhỏ chỉ có mình bà quanh đi quẩn lại bên cửa tiệm để phục vụ mọi người nhưng bà làm việc rất nhanh nhẹn. Thỉnh thoảng nếu quán đông khách cô sẽ chạy qua phụ bà.
- Đây! Bánh của cháu đây.
Cô nhìn thấy chiếc bánh mình thích thì vui mừng cầm chiếc thìa xấn 1 miếng rồi cho vào miệng cảm nhận. Chiếc bánh được đưa vào miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-hay-yeu-em/2699317/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.