Nghe thấy anh nói tạo em bé khiến cô sợ đến mức run lên cầm cập bám riết lấy bà không muốn thả tay bà ra với ánh mắt cầu cứu nhìn bà. Cô sợ như vậy cũng phải thôi. Đêm tân hôn hôm ấy anh đã hành hạ cô không thương tiếc mặc dù đó là lần đầu của cô nhưng anh không hề nhẹ nhàng chút nào.
Cái thứ đó của anh vừa to vừa cứng tiến vào khiến cô choáng ngợp đau đến mức không thốt nên lời. Đến giờ cô nghĩ lại mà dùng mình mặt tái mét không biết anh nói đùa hay thật nhưng chỉ nghe đến việc anh muốn cô thì đã xanh mặt.
Nhưng trái ngược với ánh mắt cầu cứu của của Băng Thiên bà Dương lại tỏ ra vui vẻ mà không nhìn vào ánh mắt cầu cứu đáng thương của cô. Bà thả tay cô ra rồi nói:
- Được! Con mang đi đi, nhớ phải cho mẹ cháu đó.
- Vâng! Con sẽ không làm mẹ thất vọng.
Nói rồi anh kéo cô đi khuôn mặt đã thay đổi trở nên đáng sợ còn cô thì níu kéo tay anh nước mắt đã sắp rơi mà gọi cầu cứu.
- Mẹ ơi! Cứu con.
Bà đã bước vào phòng từ lúc nào bỏ mặc cô đang gào thét khẩn thiết. Ngay lúc này Băng Thiên rất sợ anh.
- Thiếu gia! Tha cho tôi có được không?
Thấy cô khóc lóc cầu xin anh càng nổi máu giận hơn.
- Khóc cái gì? Không phải là điều cô muốn sao?
Nói rồi anh bế vác cô lên vai mặc kệ cô la hét đánh đấm kháng cự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-hay-yeu-em/2699277/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.