Suốt tháng qua kể từ khi cuộc gọi đó kết thúc Băng Thiên và Tử Phong không hề gặp nhau. Càng ngày sống trong căn biệt thự to lớn cô cảm thấy mình như bị cách ly với bên ngoài mặc dù xung quanh cô có rất nhiều người nói chuyện và chơi đùa cùng cô nhưng trái tim cô đang rỉ máu.
- Thiếu phu nhân! Đã 11h rồi, người không nên đợi thiếu gia nữa. Cơm canh cũng đã nguội có cần tôi hâm nóng lại không?
Bà đầu bếp thấy cô nằm gục trên bàn thì vội chạy lại hỏi. Bạch Băng Thiên đưa đôi mắt mệt mỏi nhìn bà rồi mỉm cười lên tiếng.
- Dì Phương! Dì ra đây lấy gì sao?
- Không có! Nữa đêm tôi khát nước nên dậy đi uống. Người có cần tôi hâm lại đồ ăn không?
- Không cần đâu ạ! Phiền dì dọn dùm con.
Nói rồi cô đứng dậy buồn bã bước đi thì bị bà gọi lại.
- Nhưng từ tối đến giờ người chưa ăn gì cả! Hay là để tôi pha cốc sữa nóng nhé.
- Thôi không cần đâu dì! Con đi ngủ đây.
Nói rồi cô bước lên lầu nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại thở dài đi lại giường. Vì sợ bóng tối khi ngủ cô thường để đèn ngủ dịu nhẹ mà không tắt. Nằm trên giường trằn trọc mãi mới chợp mắt được thì...
1h sáng.
Dương Tử Phong bước về nhà với thân người đầy mùi rượu bên cạnh còn có 2 cô em xinh tươi mơn mởn dìu cặp. Mắt bọn họ mở to hết cở sáng như đèn ô tô. Thấy tiếng ồn quản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-hay-yeu-em/2699264/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.