Những cô y tá bước ra khỏi phòng, lúc này Băng Thủy mới mở mắt lo lắng. Dốt cuộc con của cô đâu rồi.
Cô loạng choạng ngồi dậy xỏ dép 1 cách nhanh chóng vội chạy ra khỏi phòng bệnh đi 1 mạch đến chỗ những đứa trẻ sơ sinh được cho vào trong lồng ấp.
Nhưng kết quả của cô tìm được chỉ là con số không.
...
Sáng hôm sau.
Bà Phương vẫn đến mang đồ ăn sáng cho cô như ngày thường, bà mở cửa bước vào phòng thì thấy Băng Thủy đang ôm chân ngồi thất thần bên cửa sổ như người vô hồn. Khuôn mặt tiều tụy vì thiếu ngủ đang hưởng ứng những tia mặt trời ấm áp.
Bà Phương thấy vậy thì lấy cháo ra cho cô rồi nói.
- Thiếu phu nhân! Người mau lại ăn cháo đi.
Nghe bà gọi cô từ từ quay mặt lại đối mặt với bà. Hôm nay trên môi cô không hề có nụ cười nào khiến bà cảm thấy lo lắng. Đột nhiên cô lên tiếng.
- Dì Phương! Con của con đâu dì?
Nghe cô hỏi bà dừng mọi động tác của mình lại lo lắng gượng cười trả lời.
- Tiểu thiếu gia tất nhiên là đang được y tá chăm sóc rồi.
- Dù sao con cũng khỏe rồi dì mau đưa bé về đây đi.
Nghe cô nói vậy bà không biết phải nói như thế nào khiến cô mất bình tĩnh đi lại gần bà Phương kéo bà đối mặt với cô mà nói.
- Con của con đâu?
- Thiếu phu nhân...
Chưa để bà nói hết câu nước mắt cô chảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-hay-yeu-em/2699259/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.