Suốt 1 tuần nay anh hành cô không thương tiếc khiến cô thân tàn ma dại không còn sức lực. Ngày ngày anh nhốt cô trong căn phòng tối đó không được nhìn thấy thế giới bên ngoài không được nhìn thấy ánh mặt trời ngay cả ngày hay đêm hay cô đã bị nhốt bao lâu rồi cũng không biết.
Đột nhiên điện thoại Tử Phong vang lên khiến Băng Thiên bừng tình còn Dương Tử Phong lại nhăn mặt khó chịu vì anh đang tham lam ôm chặt cô vào lòng đầy thỏa mãn.
- Alo!
- ...
- Được! Tôi biết rồi.
Cô không biết đầu dây bên kia là ai, cô cũng không quan tâm đến chỉ nhắm nghiền đôi mắt như không hề hay biết gì. Dương Tử Phong đi lại gần Bạch Băng Thiên quấn chăn quanh người cô rồi bế cô ra ngoài khiến cô bất ngờ.
Cánh cửa căn phòng vừa mở ánh sáng bên ngoài đập vào mắt cô khiến cô không thích ứng kịp vội nép vào trong lòng ngực của anh. Tử Phong thấy cô như vậy thì cười nhếch một bên mép bế cô về phòng của 2 người. Hóa ra trời đã sáng nhưng tại sao anh lại thả cô ra? Là vì hành hạ cô đủ rồi hay là do 1 thế lực nào đó?
Sau khi cô về phòng tắm rửa sạch sẽ rồi bước ra ngoài thấy anh đã ngồi chễm trệ trên ghế sofa xoay xoay ly rượu.
- 1 tháng nữa là Tiểu Thủy sẽ về nên cô lo mà dưỡng thương cho tốt nếu để tôi thấy 1 vết tích nào trên người cô còn xót lại thì đừng trách tôi.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-hay-yeu-em/2699247/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.