Sáng hôm sau.
Hôm nay mặt trời đã lên cao nhưng vợ chồng Băng Thiên vẫn chưa dậy. Ở phòng của 2 người, Dương Tử Phong vẫn đang ôm chặt cô trong lòng như không muốn cô thoát ra còn Băng Thiên vì cái ôm chặt chẽ của anhneen khó chịu tỉnh giấc.
- Ưm!
Cô khẽ nhấc mí mắt nặng trĩu nhìn căn phòng tối om cứ ngỡ là vẫn còn đêm nhưng nhờ mấy ánh sáng góc cửa sổ cô mới biết đã sáng.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong cô bước xuống nhà thì thấy Băng Thủy đang ngồi nặn bánh với bà Dương.
- Mẹ, Băng Thủy! 2 người đang làm gì vậy?
- Chị! Chào buổi sáng.
Thấy cô hỏi cả 2 người nhìn về phía cô rồi Băng Thủy cất tiếng chào.
- Mẹ với em đang làm bánh Tổ.
- Bánh Tổ ạ?
Băng Thiên kéo ghế ra ngồi về phía đối diện 2 người sau đó cũng lấy bột ra nặn bánh cùng.
- Còn 1 tháng nữa là đến tết mẹ tính làm 1 ít để ăn trước. Tử Phong thích ăn nên mẹ làm sớm. Với lại mẹ đang rảnh nên làm ăn cho vui.
- Vâng!
Mọi người lại trờ chuyện vui vẻ vừa làm bánh vừa nói chuyện cười vui thật hạnh phúc biết bao.
- Dì! Con đến thăm dì nè.
Đột nhiên bên ngoài cửa vang lên tiếng gọi quen thuộc khiến cả 3 quay lại.
- Oh! Minh Triết đấy hả? Lâu lắm rồi không đến thăm dì.
Bà Dương đứng lên lau tay chạy về phía anh ôm anh vào lòng cười nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-hay-yeu-em/2699244/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.