Lại là một ngày lười biếng, cô đi ra ngoài, Tịch Đan làm việc ở khách sạn.
Đi qua Giang Thành, dường như cô cũng quen với việc anh theo cô đi du lịch, sau đó cái gì cũng không làm, cũng chỉ làm việc, làm việc, làm việc trong thành phố có cô.
Công việc của anh thật sự rất nhiều, nhiều đến mức chỉ cần tiếng chuông điện thoại vang lên, căn bản không cần đoán cũng biết là của Tịch Đan, mặc dù bọn họ đều đặt chuông điện thoại di động giống nhau. Điều này làm cho Sưởng Húc rất hoài nghi điện thoại di động của mình có phải là hỏng hay không, loại điện thoại di động biết vang của anh tựa hồ là sở thích vậy.
Anh lại cầm lấy điện thoại di động trên mặt bàn, vừa nghe máy vừa đi tới cửa sổ sát đất.
Tầm mắt Sưởng Húc dừng lại, rơi trên mấy tờ giấy A4 rải rác trên mặt bàn, in trên đó không phải tiếng Trung quen thuộc của cô, cũng không phải tiếng Anh, càng giống tiếng Pháp.
Cô mang theo lòng hiếu kỳ, nghiêm túc nhìn hai phút, đột nhiên có chút bội phục anh, cư nhiên có thể hiểu được loại văn bản quỷ quái này
Sau khi điện thoại kết thúc, Tịch Đan xoay người liền nhìn thấy một tay Sưởng Húc chống lên mặt bàn, tay kia nhấc lên một tờ giấy A4, ánh mắt rơi trên giấy mang theo vẻ hoang mang cùng khâm phục. Anh cũng không quấy rầy để cô tự nghiên cứu kiến thức, lấy di động chụp lại khoảnh khắc này
Một người nhìn trộm, một người chụp lén.
Miễn là họ sẵn sàng giữ bí mật với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-cho-phep-anh-duoc-thich-em/926873/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.