< Xin cho phép anh ở một nơi nào đó được nhớ em >
Tội lỗi lớn nhất trên đời chắc có lẽ là thất tình
Crush vô tội nhưng cũng có tội
Tội lỗi không thể tha thứ…
Đi theo sau cô ấy, bước đi chầm chậm
Cô dừng lại
Anh cũng dừng lại
Dường như cảm nhận được ai đó phía sau mình, cô bước đi càng nhanh hơn
Anh hoảng sợ, do dự đứng tại chỗ, nên đuổi theo hay quay về đây?
Sau hai giây, anh cúi đầu, chậm rãi quay người
Ngọn đèn đường kéo theo bóng dáng to lớn nặng nề của anh
Anh vùi đầu, bước đi phù phiếm
Lùi lại từng bước, từng bước. Cuối cùng anh vẫn không đủ dũng khí để vượt qua ranh giới đó
—-
Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ, nghe có tiếng cọt kẹt. Trong phòng có người phụ nữ đang vùi đầu nhặt rau, nhận ra anh đứng ở cửa, ngước lên nhìn một cái rồi chỉ vào phòng tắm.
Anh hiểu, bà kêu anh đi rửa mặt ăn cơm. Treo balo trên giá cạnh cửa, thực ra đó không phải là giá treo đồ chỉ là thanh gỗ đống vài chiếc đinh, hơi ngoằn nghoèo.
Vặn vòi nước, lung tung rửa mặt, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm chính mình trong gương, hai mắt một mũi, là một người bình thường
Có hàng ngàn hàng vạn khuôn mặt như vậy, nhưng giống như anh đại khái không đến một trăm. Nỗi lo lắng từ đáy lòng bỗng dâng lên.
Cơm tối, là bà chuẩn bị tỉ mỉ, trứng lộn với đậu chua, một đĩa rau xào và cháo trắng. Như này hẳn được gọi là bữa sáng. Anh rũ đầu, dùng cái muỗng múc mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-cho-phep-anh-duoc-thich-em/926854/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.