Cuối cùng vẫn là Phó Quân Nhan thu dọn tàn cuộc, anh đem Cố Tiểu An đang khóc đến thê lương trong lòng cô kéo ra, ôm chặt vào lòng để An An thấy được tay cô. Ngón trỏ thon dài nổi lên vết thương giả thu hút ánh nhìn, cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ ngón tay, anh quét nhẹ lên sirô bị nhân viên công tác pha như màu máu đưa An An xem, dịu dàng nói: "An An, nếm thử đi." Cố Tiểu An cố chấp lắc đầu, châu mũi lại, nói: "An An không phải yêu quái!"
Cô nhất thời thở không nổi, lại nghe Phó Quân Nhan tốt tính dỗ cậu: "Đây là sirô dùng trong lúc đóng phim, là ngọt đó, giống với kẹo mà An An thích ăn." Lại ngẩng đầu lên nhìn sâu vào mắt cô, ý bảo cô yên tâm, nói: "Anh hỏi qua nhân viên đạo cụ rồi, cái này có thể ăn."
Cố Tiểu An trống quai hàm, viền mắt đo đỏ cứ như thế mà nhìn chằm chằm vào Phó Quân Nhan hồi lâu, mới như động vật nhỏ mà thè đầu lưỡi ra liếm một cái, động tác đó giống như là lấy hết dũng khí, vừa sợ hãi vừa dũng cảm.
Cô mới phát hiện, An An đã ngừng khóc rồi.
Jay lúc này mới từ một bên bước đến, sờ sờ cái đầu nhỏ của Cố Tiểu An, nói với cô: "Tiểu Ái, em thật may mắn, có một người thân tốt như vậy......"
Cô giương mắt lên thấy anh đang nhìn cô: "Tôi cũng không biết từ đâu mà tu được vận may tốt như vậy......"
Ngày hôm nay An An ôm lấy cái chăn nhỏ của cậu theo cô đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-tinh-yeu/34686/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.