Phó Quân Nhan nói, anh luôn nhớ ông lão trong nhà đã từng nói cho anh biết, cha anh đã từng đối xử rất tốt với mẹ anh. Cho nên, ngay cả ông trong một thời gian dài cũng không thể hiểu nổi là tại sao. Sao chuyện xưa lại vặn vẹo thành cái dạng kia. Cho đến rất nhiều năm về sau, anh hiểu di chúc ông ngoại anh đã để lại, hiểu được rất nhiều chân tướng năm đó. Lúc này anh mới bừng tỉnh hiểu ra, mới càng phát hiện ra mình đau thấu tâm can.
Trước khi Vương Quân vào nhà họ Phó, thay vì nói là một người bình thường, không bằng nói là một tên lưu manh vô dụng, thậm chí còn mang theo mấy bản án trên người. Cái đứa bé mà ông ta không để ý tính mạng để cứu và được Phó Nhã Nhã nhìn thấy, sau đó tốt xấu được Phó Nhã Nhã cứu về, sau đó trong công việc cũng có chút kiên quyết vững vàng, dần dần cũng được người nhà họ Phó tin tưởng.
Nhưng quả thật là vận may của Phó Nhã Nhã không tốt, sự lương thiện của bà người ta vĩnh viễn cũng không nhớ đến, đứa bé khi đó Vương Quân cứu không phải đứa bé của người khác, mà là đứa bé của ông ta và ả nhân tình kia. Mặc dù cuối cùng mệnh đứa bé kia không tốt và chết rồi, nhưng Vương Quân và người đàn bà kia vẫn không có đứt đoạn.
Khi Vương Quân cưới Phó Nhã Nhã, bước chân vào cửa nhà họ Phó, ông ta được hưởng rất nhiều quyền lợi và tiền bạc nên rất vui vẻ. Nhưng sau đó, luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-tinh-yeu/1899553/chuong-62-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.