Lúc Phó Quân Nhan tới sân trượt băng đón tôi, tôi đang luyện tập quay tròn, người hướng dẫn múa trên băng nói cho tôi biết, tôi phải tự tưởng tượng mình trở thành một nghệ sĩ múa ballet, luôn luôn phải duy trì cơ thể thăng bằng, không chỉ trên mặt băng mà còn cả ở trên không trung cũng vậy. Tôi bỏ rất nhiều quyết tâm cố gắng luyện tập, cuối cùng cũng có chút hiệu quả. Dĩ nhiên, tôi thuộc dạng có lúc linh có lúc không linh, có những lúc tôi nhảy lên xinh đẹp vô cùng, có lúc lại rầm rầm ngã trên mặt băng. Hơn nữa luôn là trạng thái hai mắt nhắm chặt, một dáng vẻ sợ chết điển hình.
Giây phút tôi lại ngã xuống lần nữa, Phó Quân Nhan đang đi từ bên ngoài vào ngồi ở hàng ghế dành cho khán giả, anh đau lòng nhìn tôi, hơi dừng một chút anh mới tiến lên phía trước, tay vịn ở lan can, cố gắng mỉm cười cổ vũ cho tôi. Lúc này cả sân băng chỉ còn lại một mình tôi mà thôi, người hướng dẫn múa trên băng cũng đã tan việc về nhà, nghĩ tới hôm sau sẽ diễn ra cuộc thi, tôi lại xoa xoa cái mông của mình, bĩu bĩu môi với Phó Quân Nhan nói: “Em luyện tập thêm một chút nữa.” Anh chỉ gật đầu, vẫn đứng yên lặng ở chỗ đó nhìn tôi.
Tôi cũng không nhớ được đây là lần thứ bao nhiêu mình ngã xuống, tôi lại giương mắt nhìn, Phó Quân Nhan cũng đã đứng trên băng, anh ngồi chồm hổm xuống xem tôi, đáy mắt chứa đầy tình cảm mênh mang, anh đỡ nửa người của tôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-tinh-yeu/1899514/chuong-44-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.