Lúc tôi đến phòng chị Nhược Phàm, Cố Tiểu An vẫn còn đang ngủ, cái bụng nhỏ bị phơi ra ngoài chiếc chăn chuyên dụng của bé, theo mỗi nhịp thở cái bụng cũng lên lên xuống xuống, hai cánh tay trắng mập mạp để ngoài chăn, gương mặt tinh tế rất đáng yêu. Tiểu Khải đã thức dậy từ sớm nhưng vẫn híp mắt nằm bên cạnh giường của Tiểu An đợi cậu nhóc thức dậy, nghe thấy ấm thanh mới hơi hé mở đôi mắt, nhìn thấy tôi đến mới thấp giọng kêu một tiếng.
Tôi đi đến sờ sờ vào đầu Tiểu Khải rồi mới ngồi xuống bên giường nhìn Tiểu An ngủ.
Chị Nhược Phàm cũng đã thay xong quần áo, đang ngồi trước bàn trang điểm cầm một chiếc lược chải tóc, quan tâm hỏi tôi: “Việc gấp của em đã giải quyết xong chưa?”
Tôi gật gật đầu nói: “Cũng tạm ổn rồi ạ.” Sau đó tôi lại hỏi thêm: “Đêm hôm qua An An không quấy chị chứ?”
“Không hề, đứa nhỏ này rất ngoan.” Chị hơi quay người sang nhìn An An vẫn đang ngủ say, trong đáy mắt của chị mang theo mấy phần thân thiết và yêu thương, ánh mắt của chị giống như ánh mắt của bác gái (mẹ Nhược Phàm),chị nói: “Hôm qua lúc em vừa đi, An An cũng thức dậy. Một lúc sau chị muốn đi vệ sinh mới mơ mơ màng màng dậy thì thấy bé đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh chị, cũng không gọi chị dậy, cứ nghiêm túc mở to mắt ngồi đó, không khóc cũng không nháo. Chị hỏi ‘Sao An An lại dậy thế? Nào nằm xuống đi ngủ tiếp nào.’ Em đoán xem bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-tinh-yeu/1899486/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.