Ngày hôm sau khi Cố Niệm Chi tỉnh lại, cô phát hiện gương mặt sưng tấy của mình đã hoàn toàn hết sưng, chỉ còn lại mấy vết đỏ giống như tia máu dưới lớp da trắng nõn thôi, chắc sau mấy ngày nữa sẽ biến mất hoàn toàn.
Cầm lọ thuốc mỡ xanh phiên bản mới mà Âm Thế Hùng đưa cho, cô chỉ muốn nhảy lên để khen ngợi.
Thuốc này dùng tốt thật đấy, chắc chắn là anh Đại Hùng lấy ở chỗ chú Hoắc. Sau này cô trở về phải tìm chú Hoắc lấy dự trữ thêm một ít mới được.
Ừm, hơn nữa chú Hoắc cũng đã đồng ý khi nào cô trở về có thể đến đó chọn thêm mấy cái áo thun đen để làm áo ngủ, nhất định không được quên.
Kể cả lúc đó chú ấy đã có bạn gái, cô cũng phải nhắc, làm người không thể nói mà không giữ lời được.
Cố Niệm Chi mím môi đặt nhắc nhở hai chuyện này vào phần ghi chú trên điện thoại của mình, ngày đặt nhắc nhở là thời gian nửa năm sau khi cô về nước, hẳn là ngày trước lễ Giáng Sinh.
Sau khi sửa soạn xong, cô thay một chiếc áo Polo và quần short jean, nói với Âm Thế Hùng: “Anh Đại Hùng, hôm nay em muốn mời Mai Hạ Văn tới đây ăn cơm, anh nghĩ xem nên làm món gì đi?”
Âm Thế Hùng cảm thấy mình đã thật sự trở thành đầu bếp của Cố Niệm Chi rồi. Tâm trạng anh ta không khỏi buồn rầu, khó chịu một lúc lâu rồi mới nói: “Hay chúng ta ra ngoài ăn đi? Tìm một nhà hàng kha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-thieu-tuong-dai-nhan/583015/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.