Mạnh Hạo Tuấn không nói gì anh mở ví lấy thẻ ngành đưa cho viên cảnh sát. Phải, anh có thẻ ngành giám định pháp y, bởi vì thỉnh thoảng có những vụ án khó liên quan mật thiết không thể tiết lộ, Hoàng Trác Nghiêm sẽ nhờ đến anh để giám định nguyên nhân tử vong.
Đồng chí cảnh sát nhìn tấm thẻ mấy lần, sau khi xác định là thật mới trả lại cho anh.
"Tôi có thể kiểm tra một chút không?"
Giọng anh khàn đặc có chút run rẩy.
"Chuyện này..."
Trong lúc đồng chí cảnh sát còn đang phân vân thì đội trưởng đội hình sự bước vào.
"Để anh ấy kiểm tra đi."
Năm phút trước Trần Văn Lãm vừa nhận được điện thoại của cấp trên, yêu câu anh phải phối hợp với vị bác sĩ họ Mạnh này vô điều kiện. Thậm chí nếu người này muốn đưa thi thể đi cũng phải phê duyệt. Trần Văn Lãm không biết người này có thân phận gì, anh chỉ biết rằng bọn họ không thể lơ là vụ án này.
Mạnh Hạo Tuấn lấy bao tay y tế ở trên kệ đeo vào, sau đó vén tấm vải trắng đang che thân thể kia lên. Cho dù đã khống chế bản thân phải bình tĩnh, chưa chắc gì người này đã là cô, nhưng đôi tay đang run lên đã bán đứng anh.
Đúng như những gì cảnh sát đã nói, gương mặt và thân thể đã bị phân hủy đến không thể nhận dạng.
Cảnh sát đưa ra những đồ vật của nạn nhân để trên bàn.
"Đây là những đồ vật mà chúng tôi tìm thấy bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-ta-day-la-nu-phu/3163517/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.