Sau khi lau hết rượu trên người cô mới nhìn thẳng người trước mặt bằng đôi mắt lạnh nhạt, kẻ đến có thể nói ra câu đó chắc chắn là không có ý tốt mà đến. Nhìn thấy gương mặt trang điểm dày cộm, cùng thần thái ngạo nghễ kiểu ta đây là bà nội thiên hạ thì cô đã biết mình đụng phải ai.
"Ra là vị ảnh hậu trong truyền thuyết, cách chào hỏi người mới của cô cũng không được lịch thiệp cho lắm nhỉ."
Liễu Ngọc không ngờ Trần Niệm Tuyết lại nhìn ra ý đồ của cô ta, còn nói một cách thẳng thắng như vậy khiến cô ta vừa chột dạ vừa tức điên người.
"Cô nói vậy là có ý gì, rõ ràng là cô tự mình va vào tôi. Còn nữa từ khi nào một người mới lại dám ăn nói như vậy với tiền bối đi trước mình."
Tiền bối Trần Tuyết nghe mà buồn cười, cô không kiềm được mà bật cười thành tiếng, tiền bối cô ta xứng sao. Với cô mà nói xưa nay người không phạm ta, ta không phạm người. Một khi người đã phạm đến ta, vậy thì ta cho người ra bã.
"So về số tuổi chị đúng là già hơn tôi thật, nhưng mà tôi quen chị sao, cũng không có ở cùng công ty với chị, chị thành tiền bối tôi khi nào thế?"
"Cô..."
Xét về kinh nghiệm diễn xuất đời trước cô chỉ có hơn chứ không có kém Liễu Ngọc, xét về năng lực phim của Liễu Ngọc cô đã coi qua. Cái gọi là nữ diễn viên xuất sắc nhất liên hoan phim năm 2028, bằng con mắt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-ta-day-la-nu-phu/3163498/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.