Thừa dịp Khương Hiểu không có ở nhà, Khương Ngật mua cho cháu ngoại một con mèo Garfiel, toàn thân màu trắng, trên trán có một chấm màu nâu.
Chu Tu Lâm không nói gì, nhưng con mèo thật sự rất đáng yêu.
Trưởng bối nhà họ Chu đều yêu thương Tiểu Đậu Nha, bây giờ Khương Ngật quay lại, lại thêm một trưởng bối yêu thương. Tiểu Đậu Nha nói đi nói lại vài lần, Khương Ngật thương lượng với Chu Tu Lâm mua cho cậu một con.
Vốn Chu Tu Lâm có kế hoạch sẽ mua một con, nên chọn một con mèo Garfiel ba tháng tuổi.
Đợi lát nữa hội nghị kết thúc, Khương Hiểu về nhà, Khương Ngật đón Tiểu Đậu Nha từ vườn trẻ trở về.
Tiểu Đậu Nha ngồi trên sa long vui đùa với con mèo, tự đắc nói:
“Mèo con, uống nước nào.”
“Mèo con, ăn cá nhỏ nào.”
……
Khương Ngật ngồi bên cạnh, “Khi con còn nhỏ con có nuôi một con chó, sau đó con chó lại chạy mất, làm cho con buồn rất lâu. Cha nói với con qua nhà hàng xóm ôm về cho con, nhưng con lại không bao giờ muốn….nữa. Khi đó con bằng tuổi Mộ Mộ.”
Khương Hiểu sửng sốt, “Ngược lại con không có ấn tượng gì.”
Khương Ngật mím môi cười cười, trong giọng nói mang theo vài phần cảm khái, “Mộ Mộ rất giống con khi con còn bé.”
“Mẹ, con nên đặt tên gì cho mèo con?”
“Nó là do con nuôi, con muốn đặt gì thì đặt.”
Tiều Đậu Nha nghiêm túc suy nghĩ, “Được vậy con gọi là Đậu Nãi được không?”
Cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-chu-tien-sinh/2153715/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.